Đăng bởi: Celina | Tháng Sáu 14, 2009

free counters

Đăng bởi: Celina | Tháng Tám 30, 2008

Watching “Win a date with Tad Hamilton” and just thinking:

Chiều thứ 7 đẹp trời, tự dưng nghĩ đến 1 bộ film từ lâu lắm rồi : “Win a date with Tad Hamilton”- mà dịch ra tiếng việt với cái tên là “Thế mới là yêu”

Phim kể về một cô gái Rosie (hình như làm cviec bán hàng trg 1 siêu thị) tỉnh lẻ, do một lần may mắn đã trúng 1 giải thưởng đó là 1 bữa ăn tôí với anh chàng diễn viên nổi tiếng Tad Hamilton. Sau buổi gặp đó, chàng Tad mê mệt Rosie vì sự ngây thơ trong sáng của cô í và tìm đến hometown của cô í để gặp mặt, blahblah…

Rosie có 1 cậu bạn rất thân, Pete. He know all ablout her, and love her so much. He tried everything else but not telling “i love you” and even a kiss.

Rosie choáng ngợp vì sự hào nhoáng và something like romantic của Tad. Cô đồng ý đi cùng Tad theo bộ film mới mà anh sắp vào vai chính.

Đoạn mình thích nhất trong film này đó là khi Pete nói chuyện với Tad :

“- OK. Here it is. You win, OK? Fair and square. You win.

- Thank you.

- You did have an advantage or two going in, but… Excuse me, we’re in the middle of something here. Yeah, no problem. I want Rosie to be happy. So, I got to ask you some question:

Do you know how long she keeps her hair in straight or in curly mode?

- What?

- Or why her favorite necklace has a starfish clasp?

- No.

- Do you even know that she has six different smiles?

- She has six smiles?

- Yeah. One when something flat out makes her laugh.

One when she’s laughing out of politeness

But there’s one when she makes plans.

One when she makes fun of herself.

One when she’s uncomfortable.

And one when…One when she’s talking about her friends.

- I don’t know those things yet, Pete.

- No, you don’t, Tad. I’m telling you, she is more of… a treasure than you can possibly know. She’s not just some wholesome small-town girl, some good-for-you breath of fresh air. Tad, she is a wonderful person with a huge heart.

- Yeah.

- And the kind of beauty that a guy only sees once, you know? Once. Listen, Tad, if there is even a chance that you could break her heart, please, just, for her sake…walk away, man.”

and then when a bartender girl ask Pete about his love:

” – Is it love, Is it big love or is it great love?

- what do you mean ?

- Love you get over in two months. Big love, two year. and great love… great love change your life

and she talk to him:

” Hey if you feel it and you don’t do everything in your power to reach for it, you are basically slapping life in the face ”

After all, they – Pete and Rosie back together, Rosie tell Pete about his 5 smile – it make my wanna cry :

” You have five smiles, Pete.

One when you think someone’s an idiot.

One when you think

someone’s really an idiot.

One when you’re getting all dressed up.

One when you’re singing Barry White.

And one…

when you’re looking at me.”

wish i could be another Rosie, know all about him, and have him know all about me.

Đăng bởi: Celina | Tháng Tám 30, 2008

Đọc: “Vương Quốc Ảo” – Quách Kính Minh

Tôi đọc cuốn này trong 1 chuyến đi ngắn xuống Vũng Tàu. Gần đây như một thói quen, trước mỗi chuyến đi du lịch tôi thường mang theo một cuốn truyện để đọc. Tôi chẳng hứng thú nữa với việc khám phá nơi tôi đến, tôi chỉ thích những giờ phút nằm dài đọc sách ở 1 nơi thật thoải mái, chẳng cần bận tâm suy nghĩ cũng chẳng cần để ý thời gian. Mọi người đều hỏi: tại sao đi biển mà lại nằm đó đọc sách. Tôi nói: biển thì ở đâu chẳng giống nhau, tôi sinh ra ở biển mà. Thật ra biển không hề giống nhau, chỉ đối với tôi, chỉ có 2 loại biển thôi: một là nhà tôi; và hai là những nơi khác. Những nơi khác đó, cho đến lúc này, với tôi mặc nhiên chúng là như nhau.

Tôi không muốn nói về biển. Là tôi muốn nói về cuốn sách tôi đang đọc. Người viết câu truyện này rất trẻ. Và vì vậy nên anh ta mang theo những giấc mơ cô độc và tự do, đầy bi thương nhưng cũng vô cùng tráng lệ. Rất thích cách mô tả của anh chàng Quách Kính Minh này, ngôn từ của anh ta như có phép thuật. Cách xây dựng câu chuyện cũng rất đặc biệt. Vừa thần thoại hoang đường mà vừa như ngay trước mắt; tuy là vương quốc ảo tuyết nhưng lại hết sức chân thực, đâu đó bóng dáng đời thực, tâm trạng thực trong câu chuyện. Đâu đó là những cảm giác của chính mình phảng phất trong bóng dáng tính cách các nhân vật trong truyện.

Tôi tự hỏi mình thích nhân vật nào nhất.

Tôi ấn tượng với Lam Thường. Nàng hết lòng vì Ca Sách, nhưng nàng cũng thiệt thòi hơn cả. Khi Lam Thường chết, nàng ấy chỉ có một mong muốn trở thành người con gái yêu nhất trong cuộc đời của Ca Sách. Rồi khi tới kiếp sau của nàng, nàng lại trở thành Lê Lạc. Nhưng nàng ấy không biết như thế là hạnh phúc hay đau khổ, vì từ đó, nàng được gọi là Lê Lạc.

” Mỗi tối, thần luôn cầm đèn lồng đứng chờ người bên cửa trở về, thần thích chờ người bên cửa trở về, thần thích chờ người trong màn đêm, bởi khi thần nhìn thấy người xuất hiện trong màn đêm là thần luôn thấy hạnh phúc, vì thần để cho người cảm thấy luôn có người đang chờ.

Việc có người chờ đợi mình cũng là một thứ hạnh phúc.”

Nàng ấy là một cô gái không thể nói được, nên chẳng thể nói với Ca Sách nàng thực ra là Lam Thường!

Người con gái thứ hai là Lê Lạc. Nàng do không có dòng máu chính thống nên không thể ở bên Ca Sách được. Cũng do đó mà nàng phải chết. Khi được chuyển kiếp, vì mong muốn trở thành người con gái có dòng máu chính thống, nên nàng đã trở thành Lam Thường. Và nàng chọn cách giúp đỡ Ca Sách trong công việc hàng ngày để giảm bớt sự mệt mỏi cho chàng.

” Từ đó về sau, tôi luôn đứng một mình giữa đại điện để giúp Ca Sách xử lý mọi giấc mơ, nghe các đại thần trình tấu, ngày lại ngày tiêu hao tinh lực của mình. Còn Ca Sách, luôn một mình trở về phòng ngủ rất sớm, chàng nói bởi Lê Lạc đang cầm đèn đứng ở cửa chờ chàng về, chàng sợ Lê Lạc bị gió, bị lạnh.

Mỗi lần nhìn chàng quay đi, tôi rất buồn nhưng tôi chẳng bao giờ nói gì, cứ tiếp tục giải mộng, tiếp tục tiêu hao linh lực của mình. Tôi nghĩ, tôi trở thành người con gái có linh lực siêu việt là để chia sẻ nỗi lo lắng cho chàng, đó là chuyện đương nhiên.Nhưng tôi không biết Ca Sách có nghĩ tới chuyện một mình tôi ở giữa cung điện rộng lớn này liệu có lạnh không ?

Tôi nghĩ cuộc đời tôi có lẽ là để dâng hiến cho Ca Sách, bởi tôi yêu chàng, bởi chàng là người đáng được hạnh phúc nhưng luôn bị hạnh phúc rời xa”

Người thứ ba, đó là Thích. Tình cảm của Thích với Ca Sách mới thật cảm động. Vang vọng trong suốt câu truyện một câu nói ” Đại huynh, xin người hãy tự do…” – Thích sẵn sàng hi sinh để mang lại tự do cho đại huynh của mình. Một con nguời được tả là có nụ cười và ngây thơ ngọt ngào và đẹp đẽ, lại vừa đầy tà khí.

“Ở kiếp trước, khi ta chết, ta còn thấy khuôn mặt buồn bã của đại huynh. Ta nghĩ rằng mình vẫn chưa mang lại được tự do cho đại huynh, thành Nhẫn Tuyết này giống như một nhà tù giam hãm cả đời huynh, huynh mãi mãi không được tiếp tục sống như người hằng mong muốn.Cho nên ta nghĩ, nếu được sống lại, ta sẽ thành người có linh lực mạnh nhất, ta muốn san bằng tòa thành này – tòa thành như một nhà tù giam cầm đại huynh của ta mấy trăm năm trời.

Ta muốn nhìn thấy đại huynh của ta nở nụ cười tự do giữa ánh mặt trời, bởi vì ta đã từng nhìn thấy nó trong những năm lưu lạc nơi trần thế – nụ cười mới ấm áp và đẹp đẽ làm sao.

Nụ cười đó có thể làm ta rơi lệ và phải đổi lại bằng cả đời ta…

Đại huynh của ta phải được tự do bay lượn trên trời như con rồng xanh…

Hỡi Đại huynh, nơi nào có mặt đệ, người sẽ không bị giá lạnh”

Về Ca Sách, ngay lời đề tựa đã nói ” Ca Sách có vẻ như là một con côn trùng nhỏ tội nghiệp đang bị giam hãm trong một viên hổ phách vậy. Thứ nhựa thông trong suốt này chính là vương quốc và thứ ảo thuật tuyệt diệu của chàng. Trong quá trình viên hổ phách kia càng bị mài mòn cho tròn nhẵn đi, con côn trùng trong đó càng bị trói buộc chặt hơn, thậm chí nó còn không thể thở được nữa” và “có một sự trói buộc mà ta không thể thoát ra được – đó là sự trói buộc của tình yêu”

Khi Triều Nhai đứng trước bức tường Than Thở nàng đã nói: ” Đại vương, ta biết trong lòng người có rất nhiều tình cảm đang bị chôn vùi, đổ vỡ và đang thức tỉnh ” để mong Ca sách truyền lại giấc mơ về những tình cảm đó để sau đó nàng có thể đàn được khúc nhạc làm lay động bức tường Than Thở. Ca Sách đã vượt qua bao khó khăn cách trở với một tâm niệm duy nhất là đem lại sự sống ở kiếp sau cho 3 người thân yêu nhất của mình. Chàng đã thành công, cả 3 người cùng xuất hiện lại trong cuộc đời chàng, nhưng lại dưới hình dạng, vị thế khác đi. Bởi khi họ hồi sinh, họ đều trở thành người mà ở kiếp trước họ mong muốn trở thành. Mà đến phút cuối cùng của họ và của chàng, Ca Sách mới nhận ra. Đó cũng là điều thật trớ trêu làm sao. Phải chăng, sự cô độc, vẫn mãi mãi là cô độc ?

Thật ra mỗi nhân vật ngoài 4 nhân vật đều có rất nhiều điều để nói về họ. Tất cả đã làm nên một cuốn truyện khiến người ta không khỏi rơi lệ. Những sinh mệnh vĩnh hằng, những hình tượng hoàn mỹ, linh hồn bất diệt, những trói buộc ở kiếp trước, bối cảnh kỳ ảo và màu sắc thần thoại…tạo nên một cuốn truyện sâu lắng và rung động lòng người.

Chẳng hiểu sao đọc xong “Vương Quốc Ảo” hơn 1 tuần rồi mà những cảm xúc của nó cứ vất vưởng đâu đó trong lòng. Con người có rất nhiều cách để bộc lộ tình cảm của mình, nhưng lại hiếm khi cho người khác thấy những gì mà mình thực sự có, thực sự mong muốn. Phải chăng làm nên câu chuyện này là từ lý do đó ?

Yêu thương một người, nói ra những lời yêu thương đã thật khó khăn, làm tất cả mọi điều cho người mình yêu thương hạnh phúc lại còn càng khó khăn gấp trăm nghìn lần. Anh Không Thích chỉ vì một mong muốn duy nhất mà gây nên bao nhiêu tội ác tày trời, đến mức không thể tha thứ, cuối cùng làm sụp đổ cả một vương quốc. Ca sách, chỉ vì muốn những người mình yêu thương sống lại, mà quyết tâm dấn thân vào đất chết, không phát hiện ra đã hại bao nhiêu người phải chết theo mình. Cuộc sống luôn công bằng với tất cả, khi ta mong muốn một điều này, đương nhiên ta sẽ phải đánh đổi một điều khác. Chỉ vì yêu thương mà sẵn sàng bẻ gẫy mọi cân bằng của những thứ khác, liệu có nên chăng.

Tiểu thuyết là tiểu thuyết, chắc có lẽ vì vậy mà Quách Kính Minh đã đặt tên cho nó là Vương Quốc Ảo. Chỉ là Ảo mà thôi. Và khi gấp sách lại, những hạnh phúc hay đau thương khổ sở sẽ nhanh chóng tan biến về nơi thế giới riêng của nó. Nhưng cảm giác yêu một người, sống hết mình vì một người có lẽ cũng là thứ mà ta nên nuôi dưỡng. Vì đó cũng là một trong những thứ hiếm có đáng tồn tại trên thế gian này.

Đăng bởi: Celina | Tháng Tám 30, 2008

Lần đầu thân mật ( Thái Trí Hằng )


Một câu truyện rất hay, cũng từ lâu rồi. Mình rất thích câu chuyện này. Nó làm mình đôi khi suy nghĩ lại về những gì thật và ảo ở trên mạng. Đến giờ vẫn còn loay hoay với câu hỏi “điều gì là thật, còn điều gì là ảo đây ??” Muốn chia sẻ câu truyện này với những ai quan tâm thôi. Mình trích một trong những đoạn mình thích nhất, còn muốn đọc cả câu truyện thì tải ở đây nhé !

“Thực ra tình cờ quen nhau qua mạng, thực sự là rất lãng mạn. Bởi vì thông thường lãng mạn mang chút vẻ không thật, mà mạng thì không thật. Từ góc độ này, việc gặp nhau qua mạng đã hội được một trong các điều kiện của lãng mạn.”

“Đầu gấu à! Tại sao mạng lại không thật? Những thứ hư cấu thuộc về nhân tố con người chứ đâu phải là mạng, đúng không ạ?”

“Nói là nói vậy, nhưng bởi vì mạng có thể che đậy một cách rất an toàn, cho nên thường sẽ hình thành 3 loại người. Loại thứ nhất, sẽ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình. Thông thường, mọi người đều có nhiều loại tính cách. Trong cuộc sống hằng ngày, tính cách chủ yếu của họ được thể hiện ra ngoài. Các tính cách thứ cấp có thể bị ức chế, che đậy, hoặc có thể tự bản thân không ý thức được sự tồn tại của nó. Thế nhưng trên mạng, đối tượng đại diện cho bản thân không còn là con người bằng xương bằng thịt, mà là mấy cái Nickname mà thôi. Những giao tiếp, tiến thoái, ứng xử cần thiết đều được gạt sang một bên. Thế nên gà mọc răng nanh, hoặc cố ý, hoặc vô thức họ bộc lộ tính cách thứ cấp của mình.”

“Thế ấy ạ? Vậy loại người thứ 2 như thế nào?”

“Loại thứ 2, khi lên mạng, họ “biến” thành loại người mà họ mơ ước. Nhân cách là muôn màu muôn vẻ, nhất định có một số hình tượng nào được anh ta tôn thờ hoặc theo đuổi. Nhưng đáng tiếc, những tính cách đấy không nhất định thuộc sở hữu của anh ta. Thế nên anh ta mong muốn trở thành loại người vốn mang tính cách ấy. Và mạng đã mang đến cơ hội này cho anh ta. Lấy ví dụ, người thường ngày lặng lẽ ít nói, trên mạng có thể rất hỏm hỉnh, nói năng rôm rả, còn người hay xấu hổ, yên tĩnh lại có thể trở thành hoạt bát mạnh dạn.”

“Đầu gấu à, anh có đang đoán mò không vậy? … Thế loại người thứ 3 thế nào?”

“Tôi không đóan mò đâu, đây là luận văn thạc sĩ của một ông bạn bên phòng nghiên cứu tâm lý học Đại học Đài Loan nói vậy. Loại người thứ 3 khi lên mạng, biến thành loại người mà họ “không thể” trở thành. Thượng Đế là nhà đạo diễn, đã chỉ định vai diễn của anh ta trong cuộc đời này, bất kể anh ta có thích hay không. Còn trên mạng thì không có Thượng Đế, nên các vai đều do anh ta tự đạo tự diễn. Vậy nên, rất có thể, anh ta sẽ đóng cái vai mà trong cuộc sống không bao giờ anh có thể làm được. Lấy ví dụ, nếu em là con gái, có thể trên mạng em biến thành con trai, và ngược lại.

Hoặc là, rõ ràng em là khủng long, nhưng trên mạng lại cho mình là tuyệt thế giai nhân. Và ngược lại cũng có.

“Đầu gấu à, thế anh thuộc loại người nào?… Còn em thì sao?”

“Tôi không mong muốn em là loại thứ 3, bởi vì tôi cũng không phải là loại thứ 3. Lại vì trên mạng chiếm nhiều nhất là loại thứ nhất, nên em cũng không thuộc loại này. Bởi vì em khác họ. Và đương nhiên, một người đặc biệt như em nhìn ra anh, dĩ nhiên anh cũng đặc biệt. Có nghĩa là, chúng ta đều thuộc loại thứ hai em ạ.”

“Đầu gấu à, anh ghê thật đấy…. Thế nếu mình đều là loại thứ 2 thì xấu hay tốt ?”

“Đây không phải là chuyện tốt hay xấu, mà là nên hay không nên. Chúng ta nên trở thành loại thứ nhất, chứ không nên trở thành loại thứ 2 hay thứ 3.”

“Tiếp tục khịa đi công tử, tiểu cô nương rửa tai lắng nghe”

“Loại người thứ nhất rất thật. Nếu nhìn từ một góc độ khác, anh ta càng dễ phát hiện những ưu điểm tiềm ẩn của mình. Chẳng hạn nhiều người sau khi viết bài post lên các board, mới phát hiện ra mình có năng khiếu trở thành cây bút lớn. Lại có những người sau khi chửi bới công kích với người khác trên board xong, mời phát hiện ra da mặt mình dày chẳng kém gì mấy ông quan tham. Thế là nhờ có mạng, họ trưởng thành lên thêm.

Loại người thứ 2 kém cỏi nhất

Bởi vì họ chỉ biết trầm trồ những ưu điểm của người khác mà quên đi trân trọng những ưu điểm của bản thân. Nếu mình là quả chanh, thì hãy thử đi thích thú vị chua chua, chứ đừng đi trầm trồ vị ngọt của trái đào mật. Bởi trái đào mật có thể cũng đang trân trọng vị chua của trái chanh.”

“Đầu gấu ơi, cả anh và em đều là chanh rồi. Vậy có phải là 2 kẻ cùng lưu lạc nơi chân trời góc bể không?”

“Chua thì có, lưu lạc chắc không đến nỗi. Hơn nữa hai quả chanh chua gặp được nhau cũng là một sự lãng mạn.”

“Đầu gấu, anh đừng có giả vờ lãng mạn nữa nào! Đúng là anh đang mong muốn trở thành loại người lãng mạn thứ 2”

Ghê thật, có thế mà cô ấy cũng bắt được tôi. Xem ra trái chanh này chua hơn mình rồi.

“Đầu gấu à… my ears will go on … vì vậy đề nghị anh go on….”

“Loại người thứ 3 đáng thương nhất. Bởi vì họ bắt buộc phải biến thành loại người mà họ không thể nào có thể biến thành thì mới tìm thấy được niềm vui. Cho nên cho dù họ tìm được niềm vui hay không, họ cũng không thể tận hưởng được niềm vui ấy. Hơn nữa, lâu dần họ sẽ mắc phải chứng “thần kinh phân liệt internet”. Họ rất dễ tạo dựng rồi trông cậy gửi gắm toàn bộ vui buồn giận nhớ cũng các mối quan hệ với con người vào mạng. Để rồi khi ra khỏi mạng, chẳng còn biết phải làm gì.

“Đầu gấu, anh có thể nói cho em biết, tại sao anh lại là loại người thứ 2 không?”

“Thực ra cũng đơn giản thôi. Chủ yếu là bởi vì tôi rất thường. Tôi không cao không thấp, diện mạo không xấu cũng không điển trai, tính tình không tốt cũng chẳng xấu. Mặc dù tôi đã quen với sự thường thường, nhưng vẫn có lúc lại không cam lòng với cái thường thường ấy. Thế nên mạng là công cụ tốt nhất để tôi trở nên không thường thường.”

“Đầu gấu à… nhưng anh vừa mới nói là anh có chút đặc biệt mà…”

“Bình thường thêm vào một chút đặc biệt thành ra đặc biệt bình thường, cho nên tôi rất hi vọng trở thành loại người khác.”

“Đầu gấu, anh muốn trở thành người như thế nào?”

“Đương nhiên tôi muốn trở thành người như A Thái, lãng mạn và đa tình, hóm hỉnh và sôi nổi, nói chuyện hay. Bởi vì đó là những thứ mà tôi thiếu”

“Đầu gấu à, thế em thì sao?”

“Em ấy à? Anh chẳng biết nữa. Em muốn dang tay múa, muốn đắm mình vào sự trẻ trung, để tuổi trẻ được tung cánh. Nếu đây là một niềm hi vọng mà em không thể thực hiện được, thì chỉ có hai loại khả năng. Một là em sắp sửa già rồi. Hai là ngày tháng của em không còn dài.”

Tôi cho rằng tôi đã nói ẩu rồi, bởi vì cô ấy không send thêm một Message nào lại nữa. Tôi mắng tôi điên dại, sao huyên thuyên những điều như vậy. Mặc dù đây là luận văn thạc sĩ của bạn tôi, những cuộc thi vấn đáp với cô ấy thế là coi như bị đánh trượt rồi. Mọi việc chỉ mới dừng lại ở vòng ngoài.

Hay là đợi thêm một chút, biết đâu máy tính bị đơ.”

Trích: Lần đầu thân mật ( Thái Trí Hằng )

Đăng bởi: Celina | Tháng Sáu 18, 2008

Drink-list

Những chàng trai uống gì ?!

Hãy nói cho tôi biêt anh chàng đi cùng bạn gọi đồ uống gì, tôi sẽ nói với bạn anh ta là ai !

Có lẽ điều đó khá đúng. Tôi luôn quan tâm xem các bạn tôi hay gọi đồ uống gì mỗi lần cùng nhau cafe. Để lần sau có thể hỏi lại là: Latte đá nữa nhé ? hay hôm nay muốn uống Mocha ? Hoặc: lại Gin & tonic như mọi khi nữa không ??

Có rất nhiều người chọn đồ uống theo tâm trạng. Nhưng như tôi chẳng hạn, rất hiếm khi đồ uống tôi gọi lại không có chất cafein. Những hôm nào tôi gọi thứ gì không có cafein thì các bạn của tôi hiểu ngay là ngày hôm đó tôi đã nạp quá nhiều chất cafein rồi. Những hôm ấy thì sẽ là trà hoặc nếu vui vui thì sẽ là Gin & tonic; hoặc cũng có thể là beer. Tóm lại đồ uống của tôi cũng đơn giản.

Một anh bạn khác của tôi thì sẽ gọi chanh muối khi không uống cafe. Nếu là trà thì sẽ là Lipton bạc hà. Cafe thì cũng tuỳ tâm trạng. Còn nếu không thì sẽ là Gin & tonic.

Một nhóm bạn khác thì là nâu đá; và nếu đã uống cafe rồi như tôi thì cũng thường là lipton bạc hà. Hoặc là Heineken. Thường thì tôi cũng sẽ gọi đồ uống giống họ.

Bạn Linh thì hay uống trà gừng những hôm trời lạnh. Nâu đá. Lâu lắm không gặp mà vẫn nhớ.

Nhưng mà vui nhất là có bạn ko uống dc cafe. Đi với bạn này hay bị đặt nhầm ly. Cacao nóng lại được đặt trước mặt mình và nâu đá ở trước mặt bạn ấy. Cứ tưởng trường hợp của mình cũng hiếm, thế mà hôm nay trong câu chuyện của một cô bạn nhắc tới, hoá ra mình cũng không phải trường hợp đặc biệt.

Cô bạn mình cũng cafe với 1 đồng nghiệp nam. Ngạc nhiên là sau khi cô bạn mình gọi cafe sữa đá xong, anh chàng kia thậm chí chẳng cần nhìn menu gọi ngay một ly sữa. Mình với cô ấy đã thảo luận nguyên một buổi về những lý do anh ta lại uống sữa. Một cuộc thảo luận thú vị :) ) và đó là lý do mình viết linh tinh như thế này !

Hồi đó đem chuyện đặt nhầm ly nói với Linh; Linh mới giải thích rằng: đấy là người ghi order và người đưa đồ là khác nhau, nếu không chuyên nghiệp thì họ cứ đặt đồ theo cảm tính và suy đoán cá nhân thay vì hỏi khách xem ly nào của ai. Nhiều lần mình cũng phải nén cười và giữ lịch sự cho đến khi họ quay đi thì mới đổi lại vị trí của chúng, nhưng sau đó sẽ có một câu chuyện hay để kể lại :D

Chàng nào gọi sữa ( chắc là cũng hi hữu thôi) hoặc nước hoa quả, có lẽ là một anh chàng cẩn thận, tỉ mỉ, kỹ tính.

Nếu gọi beer – vào ban ngày: chắc là kẻ nghiện ngập :) ) nếu vào buổi tối thì còn có thể chấp nhận được, một người thoải mái dễ chịu, năng động.

Nếu gọi nước ngọt thì sao nhỉ ? hơi trẻ con, nhạy cảm; tuy nhiên cũng là người nhiệt tình, nhanh nhẹn :D đều này cũng đúng với những chàng nào uống chocolate hoặc cacao :) )

Nước lọc – đơn giản, dễ tính, cũng dễ thích nghi với mọi hoàn cảnh. Anh chàng này có vẻ cũng không quá nhiều tham vọng.

Cafe đá: một là do thói quen; hai là đang cần sự tập trung; có vẻ lạnh lạnh và bất cần :D

Cafe sữa: cái này chắc cũng do thói quen, với mình họ uống cafe là tất nhiên đến độ chẳng thể phán đoán được tính cách của các chàng uống cafe. Chỉ đoán, nếu anh thích mocha thì có vẻ hơi lãng mạn và ngọt ngào; nếu anh thích Latte thì dịu dàng và ấm áp, thích Cappuchino thì chắc cũng thơm ngậy, đậm đà, mãnh liệt và đem lại cảm giác dễ chịu y như 1 lý capuchino vậy; còn nếu thích Espresso thì khá lạnh lùng đây, để thưởng thức vị đắng ấy cũng không hề đơn giản…

Nếu chàng gọi trà, có lẽ là người chín chắn, hướng nội, cẩn trọng và tế nhị.

Nếu gọi đồ uống có cồn, như cocktail chẳng hạn – hẳn là rất manly rồi; hiện đại và có chút gì đó mạo hiểm.

Một anh chàng gọi kem có lẽ ưa những điều ngọt ngào :) ) dịu dàng. Thích được chiều và hơi phụ thuộc.

Cũng chỉ là tôi đoán thế mà thôi :)

Đăng bởi: Celina | Tháng Hai 26, 2008

Chuyện phiếm 1324 – Giày đỏ

” Để em kể cho anh nghe câu chuyện về hạnh phúc,
vì hạnh phúc không phải là những thứ cứ bắt anh kiếm tìm và mong ngóng,
Không phải là câu chuyện ở phía Tây mặt trời,
cũng không phải là những giấc mơ không bao giờ lớn lên được thành hiện thực…
bởi vì hạnh phúc ở gần lắm, gần lắm thôi anh;
đơn giản như một buổi chiều muộn,
em thấy anh ở phía bên kia ngã 4,
mỉm cười bước về phía em… “

1 chiều thứ 3, tôi ngồi cafe ở lầu 2 và nhìn xuống ngã 4. Tôi thích ngồi chỗ này. Ngồi đây một mình và nhìn ngắm người qua lại trong một buổi chiều nắng nhẹ như hôm nay, quả thật rất tuyệt, trừ việc tôi đang ngồi đợi một người mà càng lúc càng tin là người đó sẽ ko đến.

Có lẽ phải kể qua về chỗ này, cái tên của nó rất gợi ” Cửa sổ mặt trời ” – La Fenetre Soleil – Tôi thích chỗ này bởi quá nhiều lý do mà không biết kể đến bao giờ mới hết. Có lẽ đầu tiên là vì ánh sáng ở đây, một ánh sáng rất đẹp, rất trong và ngồi mỗi góc lại có những cảm nhận khác nhau. Thật đặc biệt vì ở đây không cái ghế nào giống nhau, nhiều điểm nhấn, rất hài hoà mà lại không trùng lặp, vậy mà vẫn có một tiếng nói chung, thật sự điều này khiến tôi rất ấn tượng. Ở đây tôi có cảm giác như đang ở trong phòng khách của một căn nhà ấm cúng. và không thể đếm được bao nhiêu lần tôi ước nhà mình như thế này, như thế kia. Dường như LFS là nơi để mơ mộng…TÔi còn ước có ngày tôi dẫn ai đó thật sự quan trọng với tôi, tới đây, ngả lưng vào ghế và kể với người ta là em muốn ngôi nhà của chúng mình thế này, thế này….

Lơ đãng ném ánh nhìn xuống ngã tư đông đúc. Dường như ai cũng vội vàng. từng làn xe dừng, rồi lại đi ngay ngắn. Cái ngã tư này giao nhau giữa hai đường một chiều, nên phải nói là rất ngăn nắp. Mặc dù ko giống lắm nhưng nó vẫn làm tôi liên tưởng đến mấy ngã tư nhỏ nhỏ trên phố cổ ở HN. Giờ này hơn 1 năm trước, cũng hay ngồi nhìn xuống ngắm người ngắm xe như thế này. chỉ tâm trạng là khác.

Và tôi đang chờ đợi. kiên nhẫn và bình thản, như thể trong lòng không hề có sóng, như thể không hề chao đảo, không hề hoang mang. Mảng rèm lớn khẽ đung đưa bên khung cửa cũ kỹ đón ánh mặt trời. Tấm song sắt cửa sổ uốn lượn dưới chiếc bàn kính. Chiếc gường đơn phủ màn tím hờ hững. Dăm bông sen chen chúc trong chiếc nồi đồng. Bàn ghế ngơ ngác trong một không gian mấy chục mét vuông với thứ ánh sáng đậm mùi ciné. Khách khứa đi lại nhón chân, trò chuyện cũng thì thào…tôi đã quá quen với cảnh đó, ngồi bâng quơ ngó qua cửa sổ nhìn xuống ngã tư.

Tôi nhìn thấy một cô gái. Không xinh đẹp nổi bật. Riêng đôi chân cô khiến tôi chú ý. Cô đi một đôi giày màu đỏ. Đôi giày ấy phải nói là cực kỳ đơn giản, nhưng tôi rất ấn tượng Màu đỏ ấy không hề chói lọi nhưng nó hút lấy mắt tôi. Đôi giày đơn giản nhưng rất quyến rũ, thật vậy. Phải nhắc lại là, ngoài ra cô ấy ko có gì nổi bật lắm. Đeo kính, tóc ngắn, mặc một chiếc áo len mỏng và ôm, tay dài cổ chữ V, áo hơi dài quá hông. Quần jeans màu hơi tối, ôm, dài đến đầu gối. tay cầm điện thoại. KHông hiểu điều gì khiến tôi dán mắt vào từng bước chân của cô ấy. Cảm thấy cô gái này có chút gì đăc biệt chăng ? ít ra thì cô ấy…đi giày đỏ.

Cô ấy bước đến vỉa hè cạnh ngã tư. Chắc là đợi ai đó. Ai đó may mắn được cô ấy đứng chờ nhỉ…tôi rất tò mò, tôi nhấp một miếng Mocha và thử đoán xem, trong vô vàn người qua lại kia, ai là người cô ấy đang đợi ? Thật khó mà nói, tôi hay cô ấy, ai là người hồi hộp hơn. Tôi dò từng người trong số đó, đoán hẳn cô ấy phải đợi một anh chàng, tôi chơi trò chơi của tôi, thử phán đoán xem nào. Tôi nhìn chăm chăm vào cái ngã tư đó như bị thôi miên vậy.

Và hình như cô ấy cũng thế, dù tôi chỉ nhìn từ phía sau, tôi nghĩ tôi có thể đoán được mắt cô ấy đang dõi theo hướng nào. Không thể phủ nhận rằng, cô ta làm tôi quên mất tôi đang ngồi đợi trong vô vọng, cô ta làm buổi chiều ngày thứ 3 của tôi bừng sáng lên, bắt đầu từ đôi giày đỏ.

Trò chơi phán đoán kéo dài chừng 3 phút. Có một anh chàng đi chầm chậm qua ngã 4. Cô ấy dường như nhận ra, bước thêm một bước. Anh ta chạy xe thật chậm, và dừng lại. Họ gặp nhau. Cô ta chỉ về phía đằng trước, có lẽ là chỉ cho anh ta chỗ gửi xe. Anh ta quay đi, cô đứng đợi, lần này, cùng với 1 nụ cười.

Một lúc sau, dường như chưa gửi dc xe, anh ta quay lại chỗ đó. Cô lại chỉ về hướng khác. Lần này họ nói với nhau lâu hơn một chút, chỉ trỏ nhiều hơn một chút. Anh ta lại phóng đi. Đi ngược chiều.
Cô ta đợi. một nụ cười khác, rạng rỡ, hơi tinh quái nghịch ngợm. Phải nói là tôi chưa hết hồi hộp. dám cá là cô chờ anh ấy lâu thế nào thì tôi cũng cảm thấy tương tự như thế, tôi hồi hộp theo dõi câu chuyện vì lý do nào tôi không giải thích được. À quên, anh chàng kia cũng rất cool, tôi nghĩ mình cũng không hoài công khi theo dõi họ.

Cô ấy đứng bên đường, đôi chân không yên. Cái vẻ chờ đợi của cô này thật lạ. Lúc thì như hờ hững, lúc thì lại sốt sắng, có lúc tôi lại thấy bình thản, Đôi chân cô ấy bước qua bước lại, làm tôi liên tưởng đến bộ film ngộ nghĩnh ” happy feet” – biết đâu đó là khúc ca riêng của cô ấy :) ) Tôi không rời mắt khỏi đôi chân ấy và chợt nghĩ đến cảnh tung tăng nhảy nhót không ngừng của cô bé đi đôi giày đỏ bị ma ám trong truyện của Andecxen.

Mắt cô ấy vẫn hướng về phía ngã tư. Anh ta đi ra từ bãi gửi xe cách đấy hơn 10m. Tôi tự hỏi, cảm giác như thế nào nếu như đang đứng chờ và người mình cần gặp đang ở phía đối diện của ngã tư ? sẽ như thế nào nếu bạn chờ người ta lần lượt băng qua ngã tư thứ nhất, rồi đứng đối diện ở phía bên kia đường chỉ cách có một làn xe,. Tôi thấy cô ấy mỉm cười khi nhìn anh qua làn xe đang chạy gấp gáp trước mặt. Tôi thấy trong mắt cô ấy cái điều tôi đi tìm bấy lâu. Và tôi cũng mơ hồ thấy rằng điều đó thật ngắn ngủi. Đôi chân cô ấy vẫn không đứng yên. Có lẽ cô cũng muốn băng qua đường để cùng anh đi tiếp .

Đèn đỏ. Anh qua đường. Tôi có dịp quan sát kỹ hơn. Áo trắng, quần jeans. tay cầm một hộp thuốc Dunhill màu trắng. Hai người cười nói và đi tiếp…

Tôi không hề biết đó là lần đầu tiên họ gặp nhau :)

Tôi mỉm cười một mình, không biết vì đôi giày đỏ, hay vì được chứng kiến giây phút hội ngộ, hay vì mình quá tò mò, quan sát người ta đến mức tỉ mì, hay vì tại sao có muôn vàn cuộc gặp tôi không quan sát, lại theo dõi hai người xa lạ này.

Một lát, tôi không khỏi sững sờ khi nghe tiếng giày lộc cộc bước vào quán. Không cần nhìn tôi cũng đoán là 2 người đó. Tôi quá rành những tiếng giày qua lại, hay thật ra như một logic, khi sự tình cờ đã đến 1 lần, nó dễ dàng đến lần thứ 2, thứ 3 nữa. Có thể nói rằng 2 người này có duyên với tôi chăng. Hay là tôi có duyên với 2 người họ.

Tôi thật chẳng muốn nhìn họ kỹ quá. Nhưng tôi đã nói rồi, đôi giày đỏ của cô ấy cứ hút lấy mắt tôi. Thú thật tôi cũng có đôi chút ghen tị nữa. Cô ta có đôi giày mà tôi không ngừng dõi theo được, cô ta có một cuộc hẹn mà người cô ta chờ đã tới, và rất vui – còn tôi, tôi vẫn phải chờ đợi, không biết phải thêm bao lâu nữa, hoặc người ta không tới. Tôi không biết nếu tôi chờ đủ lâu, điều tôi cần có tới không – nhưng dường như, chỉ chờ đợi mà không làm gì, thì thật tệ….

Tôi cố gắng dán mắt vào cuốn “những giấc mơ của Einstein” – cuốn sách mỏng dính mà tôi đọc mãi chưa hết. Cuốn sách tôi hay cầm theo đọc lúc phải đợi. Có lẽ tại tôi nghĩ linh tinh nhiều quá nên không tập trung nổi, không theo kịp những ngụ ngôn về thời gian của tác giả. Nhưng tôi tự nghĩ, thời gian là gì ? một phút là gì ? Là vô tận khi bạn đợi ai đó đang qua đường tới bên bạn, hay là ngắn ngủi vô cùng khi bạn nhìn thấy nụ cười ấy rạng rỡ.

Tôi cố giấu ánh nhìn của mình bằng một vẻ bình thản, thực ra tôi vẫn quan sát họ rất kỹ. Vì tôi cũng hay cafe 1 mình và kín đáo quan sát người khác, thậm chí đôi khi họ nói quá to, tôi còn dỏng tai lên nghe :) ) . Cô gái ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bành, thu chân lên ghế, hai tay bó gối, ngả đầu, thỉnh thoảng lại đổi tư thế, dường như rất thoải mái. Cô gái này có lẽ thích ngồi xoay về phía đối phương, giống tôi. Tôi và bạn tôi thường ngồi cạnh nhau khi cafe, nhưng thế nào thì sau đó tôi cũng xoay hẳn người lại đối diện với nó để tám chuyện.

Tôi cũng có dịp quan sát anh chàng kia, Anh ấy đốt một điếu thuốc khi họ nói chuyện, thỉnh thoảng cười, thỉnh thoảng nhướn mày, đôi lúc cười lớn, đôi lúc chăm chú lắm. Cũng đôi lúc họ cùng nhìn ngắm xung quanh quán, cô ấy say sưa chỉ về từng góc và bình luận rất tự hào.

Đáng lẽ tôi sẽ về, vì tôi biết mình ngồi chờ vô ích rồi. Nhưng tôi cũng chưa hết tò mò, tôi muốn biết họ ngồi với nhau bao lâu, tôi muốn biết họ tạm biệt nhau thế nào – có thể tôi không biết rõ được, nhưng như bạn theo dõi một câu chuyện, nếu như quá nửa đều rất thú vị, thì không lẽ gì bạn không muốn biết kết cục. Tôi cũng vậy, và tôi tự thưởng cho mình thêm một ly kem. Dường như tôi cũng quên cái mục đích lúc đầu của tôi, bị sự dịu ngọt của kem trà xanh ở đây làm cho lâng lâng. Họ uống Mocha và cam sữa. Cô ấy giống tôi, uống một ly Mocha.

Đầu tôi tưởng tượng mông lung. May quá tôi không trở thành vị khách vô duyên vì ngồi lỳ ở đấy cả mấy tiếng đồng hồ buổi chiều. Họ cuối cùng cũng rời khỏi đây. Tôi vẫn nán lại một chút, muốn nhìn từ trên cao này xem phần kết của câu chuyện ra sao. Lúc này trời đã tối, phố xá mang một màu khác, xe cộ vẫn nhộn nhịp. Họ còn đứng một lúc ở vỉa hè lúc trước, nói chuyện gì đó vui vẻ lắm trước khi cùng bước về bãi gửi xe. Tôi dõi theo đến khuất tầm mắt rồi đứng lên ra về.

Tôi hay dài dòng, mà có lẽ tôi kể chuyện cũng nhạt, nhưng hôm đó, tôi được chứng kiến một điều ngọt ngào lắm :D

Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước hững hờ đâu ngờ đang để mất

Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu…

 

Đăng bởi: Celina | Tháng Mười Một 19, 2007

Lang thang SG [ 4 ]

Nhắc đến café SG mà ko nhắc đến café sân vườn thì thật là thiếu sót. Không đến Du Miên thì còn thiếu sót hơn nữa.

Du Miên - 48/9A Hồ Biểu Chánh, P.11, Q. Phú Nhuận

Du Miên, cái tên nghe rất lạ, rất gợi. Du miên có một phong cách khá hiện đại, và mang đậm màu sắc xanh rì của cây cỏ (ảnh trên) . Không gian khá mở, thoáng với chất liệu chính là đá, kính và sắt, tươi mát và tràn đầy nắng gió, hồ nước chảy róc rách. Quán được chia làm nhiều không gian khác nhau, do đó ngồi ở mỗi nơi sẽ có cảm nhận khác nhau. Mình ngồi ngoài ban công, dưới những nhành dây leo điệu đà. Ngồi ở đây rất dễ chịu và tha hồ mơ mộng : ))

Đồ uống thì bình thường, phục vụ khá tốt. Nhạc cũng khá ok, tự dưng hôm đó nghe lại Don’t cry joni và Tie a Yellow Ribbon thấy có cảm xúc lạ thường : ))

Có phong cách giống với Du Miên là Thềm xưa (371D1 Nguyễn Cảnh Chân, P. Nguyễn Cư Trinh, Q.1 ). Từ menu, cái phin pha café, cái ấm tách trà cho đến miếng lót ly đều giống y chang. Thềm xưa cũng khá rộng, không gian thì không bằng Du Miên và hôm đó thấy đông quá nên hơi ồn ào. Tóm lại là ko thích mấy :P

Phong Nguyệt ( 65B Trần Quốc Thảo )

Không rộng rãi như 2 quán trên, nhưng khi bắt đầu bước vào Phong Nguyệt bạn sẽ rất ấn tượng với một lối đi là những phiến đá trên mặt nước, với những cây cối hoang sơ ở cửa vào. Mình đến vào buổi tối nên cũng không nhìn rõ lắm, chỉ có cảm giác mặt nước loang loáng như đang phản chiếu ánh trăng vậy :P ( tất nhiên là không phải ánh trăng rồi, ánh đèn mà : )) Cửa gỗ, Nền nhà được trải thảm cói, lạ lạ, không gian ở đây thích hợp để ngồi café 1 mình. Có lẽ ban ngày thì ánh sáng ở đây cũng khá đẹp.

Ấn tượng nhất ở đây là đồ uống. Quán có 1 loại café riêng, mùi thơm thơm ngậy ngậy. Đặc biệt là ly trà, là nước đỗ đen rang, món này uống lạ lạ, thơm và mát; nhiều người kêu là khó uống nhưng mình lại rất thích. Nhạc thì bật đủ mọi thể loại chứ không theo một style nào cả, kể cũng kỳ kỳ : ))

Serenata (Khúc ban chiều) 6D Ngô Thời Nhiệm

Một ngôi bịêt thự kiểu Pháp cổ, rất cũ, từ màu tường vàng vàng, đến cái quạt trên trần nhà, đến cái mặt bàn, rồi cái đựng nến làm bằng đất nung tất cả đều toát lên sự cổ kính nhưng rất thân thuộc…ban công đẹp, nhiều cây, yên tĩnh và dễ chịu. Có cảm giác như Serenata rất duyên dáng và như đã quen thuộc từ lâu…hay tại mình hay hoài cổ nên ngồi ở đây thấy thoải mái như ở trong vườn nhà ông bà ngoại hồi nhỏ…

Nhạc rất hay, khoảng 8h30 trở đi thì có piano và có cả người hát nữa. Hôm nay người chơi bản piano đầu tiên rất có hồn. Ở đây toàn hát nhạc Pháp thì phải, phong cách trữ tình, du dương, êm ái…

Mình thích Serenata nhất trong cả 4 chỗ.

Đáng lẽ phải up hình nhưng mà lười quá :P up sau vậy :P

Đăng bởi: Celina | Tháng Mười Một 9, 2007

[nhảm] Hẹn a ở SG

Image

Em. Em rất thích uống café. Em – lúc bình thường sẽ gọi café sữa đá, hoặc vui vẻ thì gọi Mocha (tất nhiên phải là quán có mocha ngon). Lúc nào hơi căng thẳng, em thường gọi đen hoặc Espresso. Tóm lại khi vào bất cứ quán nào thì em sẽ không gọi gì khác ngoài café.

Anh. Anh không biết uống café. Anh nói mỗi khi uống café anh bị đầy bụng. Em nói: đó là do anh không “tốt bụng” và em nói anh thử tập uống café đi.

Mỗi lần em với anh đi café. Em kêu café sữa đá (à, dạo này cũng quên cái thói quen gọi nâu đá như ở HN rồi, nhớ nâu đá số 3 quá ! nhớ nâu đá ở Tonkin quá ) còn anh kêu sữa café ( pạc sỉu ). Anh nói anh muốn tập uống café.

Khổ nỗi anh phục vụ lại đưa nhầm. Anh ta đưa ly pạc sỉu về phía em. Đặt ly sữa đá trước mặt anh. Anh ta còn mỉm cười về phía em đại ý là “chúc ngon miệng” hay là “oh, một sự cố gắng đáng yêu, chắc cô bé này cũng đang tập uống café hả”

Em đợi anh ta đi khỏi rồi mới đổi lại. Anh đang cười. cute thế ! nhưng mà em nhớ em đã đọc 1 câu truyện kiểu này rồi. Anh ấy thích chocolate nóng, chị ấy thích café, và luôn luôn, người phục vụ đặt nhầm chỗ 2 chiếc ly cho họ. Rồi họ chia tay đấy !

Em hẹn anh ở SG nhé ! anh uống gì cũng được, người phục vụ đưa nhầm cũng được. Chỉ mong có anh và có café cho em

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Nếu trái tim là cốc cafe

Thì em yêu vị đắng.

Chỉ xin anh

Đừng cố bỏ thêm đường

Đăng bởi: Celina | Tháng Mười Một 3, 2007

SOme Thing…

ừ hôm nay là thứ 7

và chiều nay SG nhiều gió

đi giữa đường. dừng lại. và có một cảm giác lạ lạ

cái thời tiết này. khí trời hơi âm u và làn nắng nhẹ như khói này. ngọn gió nàynhư là đã từng gặp ở đâu. tiết trời hơi một chút se se, dẫu chẳng thể bằng mùa thu của HN, nhưng cũng đủ mở hé cánh cửa cho cảm xúc tràn về

lúc ấy, thấy nhớ chính xác là một buổi chiều cuối thu ở HL thế :)
chút bình yên ít ỏi ấy, chút gió lồng lộng ấy, một chút màu xám của nơi nàyvà khi một mình đứng bên đường phố SG không đông và không vui này (vì hnay là t7) thì chợt ngửa mặt lên nhìn trời và lẩm bẩm hát bài hát từ xưa lắm rồi
ở nơi đó, bầu trời sẽ như thế nào vào lúc này nhỉ :)

“Ở nơi em ! Mặt trời lên sớm hơn nhiều, mặt trăng cũng lặn muộn
… Ở nơi em ! Nắng, nắng thật vàng, và gió, gió dạt dào
Mưa, mưa ngập tràn, và con người đã yêu, yêu nồng nàn.”

*
tối. ăn sushi với Gem :) chỗ này view đẹp quá :X vậy là hnay mình nhìn SG dưới 2 góc khác nhau. một góc lung linh và một góc ảm đạm. một làm cho ta vui, còn một khiến ta trở nên trầm lặng – vì vui thì ngắn ngủi, mà nỗi nhớ thì dài. Một là thực tại mong muốn, một gợi nhắc những gì đã bỏ lại ở sau lưng.

lại quay lại cái thời mà fải lập kế hoạch trc cho mỗi weekend
mai mình sẽ xem film. một bộ film mà đã biết từ lâu mà ko định đi xem, cho tới khi đọc qua về nội dung thấy khá hay ! mai mình muốn mua dvd…dù ko biết có thời gian để xem ko, nhưng dvd và sách có vẻ là những thứ duy nhất có thể an ủi dỗ dành mình :) )

* bonus: view đẹp nè:

phố

Some special i’ve got this day:

testieMInh.jpg picture by be_Q

Đăng bởi: Celina | Tháng Mười Một 2, 2007

In the middle of nowhere

 

alone_on_the_road___.jpg

Thế giới hiện giờ có quá nhiều sự kết nối. Nói đến kết nối, là nói đến máy tính, internet, điện thoại di động, các phương tiện truyền thông đại chúng. Là blog, là yahoo Messenger, là café, bar … vô cùng đa dạng và sinh động. Suy cho cùng cũng là để phục vụ cho cuộc sống của chúng ta.

Nhưng, liệu có một phút nào đó, giữa vô vàn các thiết bị, các phương thức kết nối đó, mà ta vẫn cảm thấy cô đơn…

Hôm nay đi học, là bài thực hành Presentation, chủ đề là « Tại sao người ta càng lúc càng cô độc trong cái thế giới kết nối này ? » Nghe hơn chục người trình bày mới thấy cái « cô độc » của con người ta nó muôn hình vạn trạng, nó có nhiều phương thức để xâm chiếm lấy bạn, từ nhiều khía cạnh khác nhau của cuộc sống. Có lẽ, Sống, là một cuộc chiến đấu chống lại cái cảm giác kinh khủng đó. Cô độc – là khi bạn có những cảm xúc, những suy nghĩ…mà không thể chia sẻ một cách trọn vẹn với những người xung quanh mình.

Mỗi người chỉ được present 3 phút về chủ đề ấy thôi, thế mà có 1 người bạn đã làm mình suýt chút nữa thì bật khóc giữa lớp. Khi bạn ấy nói về cái cảm giác “In the middle of nowhere” – đứng giữa 1 ngã tư đông đúc, không biết mình phải đi đâu, mất phương hướng và cảm thấy lạc lõng, không biết tối nay mình làm gì, sẽ như thế nào…Vì mình biết chắc, lát nữa đây, khi ra khỏi lớp học và đi về, mình sẽ thấy y chang như vậy.

Người ta quá phụ thuộc vào những phương tiện kết nối ngày càng hiện đại hơn, trong khi nó chỉ tiếp nối cho khoảng cách giữa người với người ngày càng dài ra mà thôi.

 

Một email, một dòng chat hay một tin nhắn, không thể thay thế một cái nắm tay khi bạn cần được chia sẻ.

Một cú phone dù là 1 phút hay 1 tiếng, không thể thay thế cho một cái ôm thật chặt, hay một bờ vai để bạn dựa vào mỗi lúc gặp khó khăn.

 

Những thú vui giải trí như phim ảnh hay sách báo, không thể thay thế những cuộc trò chuyện gia đình, những lúc gặp gỡ bạn bè thân thiết.

 

…vậy đấy !

Có khi nào bạn cảm thấy như thế không ?

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục