single and fabulous

Once upon a time…

Đọc: “Vương Quốc Ảo” – Quách Kính Minh

with 3 comments

Tôi đọc cuốn này trong 1 chuyến đi ngắn xuống Vũng Tàu. Gần đây như một thói quen, trước mỗi chuyến đi du lịch tôi thường mang theo một cuốn truyện để đọc. Tôi chẳng hứng thú nữa với việc khám phá nơi tôi đến, tôi chỉ thích những giờ phút nằm dài đọc sách ở 1 nơi thật thoải mái, chẳng cần bận tâm suy nghĩ cũng chẳng cần để ý thời gian. Mọi người đều hỏi: tại sao đi biển mà lại nằm đó đọc sách. Tôi nói: biển thì ở đâu chẳng giống nhau, tôi sinh ra ở biển mà. Thật ra biển không hề giống nhau, chỉ đối với tôi, chỉ có 2 loại biển thôi: một là nhà tôi; và hai là những nơi khác. Những nơi khác đó, cho đến lúc này, với tôi mặc nhiên chúng là như nhau.

Tôi không muốn nói về biển. Là tôi muốn nói về cuốn sách tôi đang đọc. Người viết câu truyện này rất trẻ. Và vì vậy nên anh ta mang theo những giấc mơ cô độc và tự do, đầy bi thương nhưng cũng vô cùng tráng lệ. Rất thích cách mô tả của anh chàng Quách Kính Minh này, ngôn từ của anh ta như có phép thuật. Cách xây dựng câu chuyện cũng rất đặc biệt. Vừa thần thoại hoang đường mà vừa như ngay trước mắt; tuy là vương quốc ảo tuyết nhưng lại hết sức chân thực, đâu đó bóng dáng đời thực, tâm trạng thực trong câu chuyện. Đâu đó là những cảm giác của chính mình phảng phất trong bóng dáng tính cách các nhân vật trong truyện.

Tôi tự hỏi mình thích nhân vật nào nhất.

Tôi ấn tượng với Lam Thường. Nàng hết lòng vì Ca Sách, nhưng nàng cũng thiệt thòi hơn cả. Khi Lam Thường chết, nàng ấy chỉ có một mong muốn trở thành người con gái yêu nhất trong cuộc đời của Ca Sách. Rồi khi tới kiếp sau của nàng, nàng lại trở thành Lê Lạc. Nhưng nàng ấy không biết như thế là hạnh phúc hay đau khổ, vì từ đó, nàng được gọi là Lê Lạc.

” Mỗi tối, thần luôn cầm đèn lồng đứng chờ người bên cửa trở về, thần thích chờ người bên cửa trở về, thần thích chờ người trong màn đêm, bởi khi thần nhìn thấy người xuất hiện trong màn đêm là thần luôn thấy hạnh phúc, vì thần để cho người cảm thấy luôn có người đang chờ.

Việc có người chờ đợi mình cũng là một thứ hạnh phúc.”

Nàng ấy là một cô gái không thể nói được, nên chẳng thể nói với Ca Sách nàng thực ra là Lam Thường!

Người con gái thứ hai là Lê Lạc. Nàng do không có dòng máu chính thống nên không thể ở bên Ca Sách được. Cũng do đó mà nàng phải chết. Khi được chuyển kiếp, vì mong muốn trở thành người con gái có dòng máu chính thống, nên nàng đã trở thành Lam Thường. Và nàng chọn cách giúp đỡ Ca Sách trong công việc hàng ngày để giảm bớt sự mệt mỏi cho chàng.

” Từ đó về sau, tôi luôn đứng một mình giữa đại điện để giúp Ca Sách xử lý mọi giấc mơ, nghe các đại thần trình tấu, ngày lại ngày tiêu hao tinh lực của mình. Còn Ca Sách, luôn một mình trở về phòng ngủ rất sớm, chàng nói bởi Lê Lạc đang cầm đèn đứng ở cửa chờ chàng về, chàng sợ Lê Lạc bị gió, bị lạnh.

Mỗi lần nhìn chàng quay đi, tôi rất buồn nhưng tôi chẳng bao giờ nói gì, cứ tiếp tục giải mộng, tiếp tục tiêu hao linh lực của mình. Tôi nghĩ, tôi trở thành người con gái có linh lực siêu việt là để chia sẻ nỗi lo lắng cho chàng, đó là chuyện đương nhiên.Nhưng tôi không biết Ca Sách có nghĩ tới chuyện một mình tôi ở giữa cung điện rộng lớn này liệu có lạnh không ?

Tôi nghĩ cuộc đời tôi có lẽ là để dâng hiến cho Ca Sách, bởi tôi yêu chàng, bởi chàng là người đáng được hạnh phúc nhưng luôn bị hạnh phúc rời xa”

Người thứ ba, đó là Thích. Tình cảm của Thích với Ca Sách mới thật cảm động. Vang vọng trong suốt câu truyện một câu nói ” Đại huynh, xin người hãy tự do…” – Thích sẵn sàng hi sinh để mang lại tự do cho đại huynh của mình. Một con nguời được tả là có nụ cười và ngây thơ ngọt ngào và đẹp đẽ, lại vừa đầy tà khí.

“Ở kiếp trước, khi ta chết, ta còn thấy khuôn mặt buồn bã của đại huynh. Ta nghĩ rằng mình vẫn chưa mang lại được tự do cho đại huynh, thành Nhẫn Tuyết này giống như một nhà tù giam hãm cả đời huynh, huynh mãi mãi không được tiếp tục sống như người hằng mong muốn.Cho nên ta nghĩ, nếu được sống lại, ta sẽ thành người có linh lực mạnh nhất, ta muốn san bằng tòa thành này – tòa thành như một nhà tù giam cầm đại huynh của ta mấy trăm năm trời.

Ta muốn nhìn thấy đại huynh của ta nở nụ cười tự do giữa ánh mặt trời, bởi vì ta đã từng nhìn thấy nó trong những năm lưu lạc nơi trần thế – nụ cười mới ấm áp và đẹp đẽ làm sao.

Nụ cười đó có thể làm ta rơi lệ và phải đổi lại bằng cả đời ta…

Đại huynh của ta phải được tự do bay lượn trên trời như con rồng xanh…

Hỡi Đại huynh, nơi nào có mặt đệ, người sẽ không bị giá lạnh”

Về Ca Sách, ngay lời đề tựa đã nói ” Ca Sách có vẻ như là một con côn trùng nhỏ tội nghiệp đang bị giam hãm trong một viên hổ phách vậy. Thứ nhựa thông trong suốt này chính là vương quốc và thứ ảo thuật tuyệt diệu của chàng. Trong quá trình viên hổ phách kia càng bị mài mòn cho tròn nhẵn đi, con côn trùng trong đó càng bị trói buộc chặt hơn, thậm chí nó còn không thể thở được nữa” và “có một sự trói buộc mà ta không thể thoát ra được – đó là sự trói buộc của tình yêu”

Khi Triều Nhai đứng trước bức tường Than Thở nàng đã nói: ” Đại vương, ta biết trong lòng người có rất nhiều tình cảm đang bị chôn vùi, đổ vỡ và đang thức tỉnh ” để mong Ca sách truyền lại giấc mơ về những tình cảm đó để sau đó nàng có thể đàn được khúc nhạc làm lay động bức tường Than Thở. Ca Sách đã vượt qua bao khó khăn cách trở với một tâm niệm duy nhất là đem lại sự sống ở kiếp sau cho 3 người thân yêu nhất của mình. Chàng đã thành công, cả 3 người cùng xuất hiện lại trong cuộc đời chàng, nhưng lại dưới hình dạng, vị thế khác đi. Bởi khi họ hồi sinh, họ đều trở thành người mà ở kiếp trước họ mong muốn trở thành. Mà đến phút cuối cùng của họ và của chàng, Ca Sách mới nhận ra. Đó cũng là điều thật trớ trêu làm sao. Phải chăng, sự cô độc, vẫn mãi mãi là cô độc ?

Thật ra mỗi nhân vật ngoài 4 nhân vật đều có rất nhiều điều để nói về họ. Tất cả đã làm nên một cuốn truyện khiến người ta không khỏi rơi lệ. Những sinh mệnh vĩnh hằng, những hình tượng hoàn mỹ, linh hồn bất diệt, những trói buộc ở kiếp trước, bối cảnh kỳ ảo và màu sắc thần thoại…tạo nên một cuốn truyện sâu lắng và rung động lòng người.

Chẳng hiểu sao đọc xong “Vương Quốc Ảo” hơn 1 tuần rồi mà những cảm xúc của nó cứ vất vưởng đâu đó trong lòng. Con người có rất nhiều cách để bộc lộ tình cảm của mình, nhưng lại hiếm khi cho người khác thấy những gì mà mình thực sự có, thực sự mong muốn. Phải chăng làm nên câu chuyện này là từ lý do đó ?

Yêu thương một người, nói ra những lời yêu thương đã thật khó khăn, làm tất cả mọi điều cho người mình yêu thương hạnh phúc lại còn càng khó khăn gấp trăm nghìn lần. Anh Không Thích chỉ vì một mong muốn duy nhất mà gây nên bao nhiêu tội ác tày trời, đến mức không thể tha thứ, cuối cùng làm sụp đổ cả một vương quốc. Ca sách, chỉ vì muốn những người mình yêu thương sống lại, mà quyết tâm dấn thân vào đất chết, không phát hiện ra đã hại bao nhiêu người phải chết theo mình. Cuộc sống luôn công bằng với tất cả, khi ta mong muốn một điều này, đương nhiên ta sẽ phải đánh đổi một điều khác. Chỉ vì yêu thương mà sẵn sàng bẻ gẫy mọi cân bằng của những thứ khác, liệu có nên chăng.

Tiểu thuyết là tiểu thuyết, chắc có lẽ vì vậy mà Quách Kính Minh đã đặt tên cho nó là Vương Quốc Ảo. Chỉ là Ảo mà thôi. Và khi gấp sách lại, những hạnh phúc hay đau thương khổ sở sẽ nhanh chóng tan biến về nơi thế giới riêng của nó. Nhưng cảm giác yêu một người, sống hết mình vì một người có lẽ cũng là thứ mà ta nên nuôi dưỡng. Vì đó cũng là một trong những thứ hiếm có đáng tồn tại trên thế gian này.

Written by DIDI

Tháng Tám 30, 2008 lúc 9:42 sáng

Posted in Book

3 phản hồi

Subscribe to comments with RSS.

  1. cam on bai binh cua ban, no lam toi thay minh can phai doc truyen nay

    anhnhat88

    Tháng Một 10, 2012 at 1:02 chiều

    • ban oi, mua cuon truyen nay o dau vay? tim hoai ma van k thay dau het! tim 3 nam roi day! biet cho nao ban k? chi minh voi! thanks ban nhieu!

      An

      Tháng Mười 16, 2012 at 11:02 chiều

  2. Cám ơn bài viết của bạn, một lần tình cờ tôi đọc vương quốc ảo. Ngay ở những con chữ đầu tiên tôi đã bị cuốn hút, cứ như có ma lực và thật khó mà cưỡng lại. Thuở ấy khi đọc nó tôi vẫn ko có nhìu cảm nhận sâu sắc như bạn, chỉ đơn thuần cảm thấy lòng buồn bâng quơ, thật lạ khi một quyển sách lại có thể lay động ngta nhìu đến thế

    June

    Tháng Một 20, 2013 at 3:58 sáng


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: